Văn mẫu hay lớp 12

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ

Đề bài: Em hãy phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Bài làm

Nhắc đến Tô Hoài là người ta sẽ nghi ngay đến những tác phẩm đặc sắc viết về đề tài Tây Bắc mà Vợ chồng A Phủ được xem là tác phẩm nổi bật hơn cả. Trong tác phẩm nổi bật lên nhân vật Mị, một cô gái người miền núi vốn xinh đẹp, giỏi giang nhưng phải chịu cảnh làm con dâu gạt nợ để rồi chôn vùi tuổi thanh xuân của mình nơi xó nhà. Thông qua việc miêu tả tâm trạng của nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân, Tô Hoài đã cho người đọc thấy được sức sống tiềm tàng trong con người cô gái này.

Trước kia, Mị là một cô gái tự do, Mị sống yêu thương, chan hòa và luôn hạnh phúc dù cho gia cảnh nghèo khó, dù cho công việc nương rẫy vất vả. Mị không ngại việc khó, sẵn sàng làm nương ngô chỉ xin cha đừng bán mình cho nhà giàu. Mị đã có những đêm tình mùa xuân mà trai bản đứng kín vách đầu buồng Mị. Có biết bao nhiêu chàng trai thổi sáo dành tặng cho Mị. Mị không chỉ xinh đẹp mà Mị còn thổi sáo rất hay. Mị thổi lá cũng hay như thổi sáo. Chính vì vậy mà Mị được nhiều chàng trai theo đuổi. Mị cũng đã có cho mình một tình yêu thật đẹp nhưng cuộc đời của Mị sớm rơi vào cảnh tăm tối khi Mị phải đi làm con dâu gạt nợ cho nhà thống lý Pá Tra.  Mị đã sống lầm lũi như con rùa trong xó nhà, làm việc cả ngày không ngơi nghỉ như con trâu, con bò. Mị đã sống nhẫn nhịn và cam chịu với cuộc đời cho đến đêm tình mùa xuân năm ấy.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu

phan tich nhan vat Mi trong dem tinh mua xuan - Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ

Phân tích nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân 

Ẩn sâu trong Mị vẫn có một khát vọng sống mãnh liệt. Đó là một cuộc sống đích thực, một cuộc sống được là chính mình chứ không phải lầm lũi qua ngày như vậy. Thế cho nên khi đêm tình mùa xuân đến, nó như một cơn gió thổi làm bừng cháy lên ngọn lửa khát khao sống trong Mị. Trước mắt Mị lúc này là bao nhiêu màu sắc rực rỡ, đó là màu vàng ửng của cỏ gianh khi được những cơn gió thổi vào, là màu của những chiếc váy hoa phơi dưới nắng trông như những cánh bướm. Lòng chừng như vui hơn, Mị lẩm nhẩm hát theo bài hát của người đang thổi sáo. Ở miền núi trong những ngày hội xuân, thanh niên thường thổi sáo để cất tiếng gọi bạn tình.

Trong đêm tình mùa xuân ấy, Mị đã uống rượu đến mức lịm say. Hơi rượu cộng với tiếng sáo đã khiến cho Mị quên đi thực tại. Mị không còn nhìn thấy những chuyện xảy ra trước mắt nữa mà chỉ còn nhìn thấy những ngày trước. Đó là những ngày mùa xuân Mị ngồi thổi sáo bên bếp lửa. Mị nhớ cả đến những chuyện mà tưởng chừng như Mị đã quên rồi. Nhưng quan trọng hơn tất thảy là sức sống trong Mị đang được hồi sinh. Mị ý thức được tuổi trẻ, ý thức được mình là một con người. Chính cái sự thức tỉnh ấy lại khiến Mị một lần nữa có suy nghĩ tiêu cực đó là Mị muốn chết. Nếu có nắm lá ngón thì có lẽ Mị sẽ ăn để cho chết ngay. Đối với Mị lúc nay, việc nhớ về những kí ức tươi đẹp trước đây là một sự tàn nhẫn. Mị muốn giải thoát cuộc đời mình khỏi cuộc sống vô nghĩa lý này chỉ càng chứng tỏ thêm rằng Mị đang tha thiết sống.

Xem thêm:  Tập đọc: Bận

Thế nhưng trong lòng Mị vẫn có những mâu thuẫn. Một bên là ý chí mãnh liệt trong tâm hồn với cái khao khát được ra ngoài, được tự do, được đi chơi. Một bên là hành động bước vào buồng, ngồi trên giường và nhìn ra cái cửa sổ vuông. Sau sự đấu tranh giằng xé giữa nội tâm và hành động thì cuối cùng khát khao về một cuộc sống hạnh phúc đã chiến thắng. Mị lại bắt đầu chìm vào trong những khung cảnh của quá khứ. Ngay cả khi bị A Sử trói vào cột Mị cũng không hề hay biết. Chỉ đến khi đôi chân muốn vùng chạy và bị những sợi đay siết lại, cảm giác đau đớn về thể xác kéo Mị lại với thực tại. Nhưng nỗi đau về thể xác cũng không địch lại được nỗi đau về tâm hồn. Hơi men rượu khiến cho Mị lúc say, lúc tỉnh. Lúc thì Mị sống trong quá khứ, lúc thì Mị trở về với thực tại đầy đau xót. Nhưng Mị càng lúc càng tỉnh mà càng tỉnh thì lại càng đau. Dần dần, cái ngọn lửa của khát vọng sống trong lòng Mị nhỏ dần rồi tắt hẳn. Mị lại trở về là Mị của ngày thường, là con rùa rụt cổ sống như cái bóng vật vời trong nhà thống lý Pá Tra.

Thông qua việc miêu tả diễn biến tâm lý của nhân vật Mị, Tô Hoài đã khắc họa được những nét đẹp trong tâm hồn người con gái Tây Bắc. Đồng thời, ông cũng nêu bật được sức sống tiềm tàng trong con người Mị, chứng minh cái khát vọng sống mãnh liệt của Mị nói riêng và của người dân miền núi Tây Bắc nói chung.

Xem thêm:  Cây bút thần

Subin Lê

Post Comment