Phân tích hình tượng con sông Đà trong Người lái đò sông Đà

Đề bài: Em hãy phân tích hình tượng con sông Đà trong tùy bút Người lái đò sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân.

Bài làm

Bậc thầy về ngôn ngữ Nguyễn Tuân đã để lại cho người đọc rất nhiều các sáng tác hay. Tùy bút Người lái đò sông Đà cũng là một trong những sáng tác hoàn hảo. Thông qua lăng kính tâm hồn của một người nghệ sĩ tài hoa, hình tượng con sông Đà đã hiện lên với nhiều vẻ đẹp khác nhau. Người đọc không chỉ ấn tượng với nét hung dữ của dòng sông mà còn ấn tượng cả với nét lãng mạn mà dòng sông mang lại.

Trong chuyến đi thực tế lên Tây Bắc của mình, Nguyễn Tuân đã khai thác được gần như hết mọi góc cạnh của sông Đà. Điều đó thể hiện cái tài quan sát cũng như sự tinh tế của nhà văn. Từ những chuyển đổi nhỏ nhất của dòng sông cũng được Nguyễn Tuân ghi lại một cách đầy chân thực.

Loading...

Phân tích hình tượng con sông Đà 

Trước tiên, dòng sông Đà hiện lên với một vẻ đầy hung bạo khi nó có lắm thác ghềnh và chẳng chảy theo một khuôn khổ nào cả. Khi miêu tả sự nguy hiểm, hiểm trở của dòng sông Đà, Nguyễn Tuân đã viết thế này: đá bờ sông, dựng vách thành, mặt sông chỗ ấy chỉ lúc đúng giờ ngọ mới có mặt trời… Có quãng con nai con hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia. Chỉ với vài chi tiết như vậy thôi cũng đủ để người đọc hình dung ra được những khó khăn và nguy hiểm mà dòng sông Đà mang lại. Là một người đã đi qua đoạn sông này, Nguyễn Tuân ghi lại cảm xúc chân thực của mình lúc ấy: ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh,… Đặc biệt, Nguyễn Tuân đưa ra hình ảnh so sánh rất độc đáo và táo bạo: cảm thấy mình như đứng ở hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ nào trên cái tầng nhà thứ mất vừa vụt tắt điện.

Sông Đà đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy những nguy hiểm. Viết về sự hùng vĩ của sông Đà, Nguyễn Tuân đã nhắc tới hình ảnh nước xô đá, đá xô sóng rồi sóng lại xô gió. Tất cả mọi thứ như đang va chạm với nhau, xô đẩy nhau và giành nhau một vị trí đứng. Sông cứ thế mặc nhiên mà thể hiện sự hung bạo của mình chẳng cần biết sự hung bạo ấy có thể cuốn phăng những mạng người.

Đọc những câu văn của Nguyễn Tuân, ta có cảm giác như đang chứng kiến tận mắt cảnh thác nước réo. Tiếng thác nước như van xin, như oán trách nhưng rồi lại như khiêu khích, chế nhạo. Phải tinh tế thế nào mới nghe được tiếng thác nước như vậy? Những con chữ của Nguyễn Tuân dường như có hồn, ông cũng thổi một cái hồn vào cho dòng sông Đà. Những sự so sánh, những sự ví von khiến cho người đọc phải rung động. Nếu không phải Nguyễn Tuân có lẽ không ai có thể viết được tùy bút về dòng sông Đà hay đến như vậy.

Miêu tả sự hùng vĩ và hung bạo của sông Đà, Nguyễn Tuân đã vạch ra 3 trận chiến hình thành trên dòng sông ấy. Lối viết sử dụng động từ mạnh, dồn dập, người đọc như bị cuốn vào trong câu chuyện và buộc phải cùng với người lái đò trải qua những giờ phút sinh tử cam go. Một trận, hai trận rồi ba trận, sông Đà hiện lên không khác gì một con thủy quái chỉ muốn trực nhấn chìm con người xuống dưới lòng sông. Con sông lúc này trở thành kẻ thù thâm độc nhất của người lái đò.

Tuy nhiên, bên cạnh vẻ hung bạo, Nguyễn Tuân vẫn nhìn ra nét đẹp dịu dàng, tinh tế của dòng sông Đà. Giữa cảnh thiên nhiên núi rừng Tây Bắc hiểm trở, sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mùa khói mèo đồi nương xuân. Nước sông Đà cũng mang một vẻ đẹp khác thường với những lần đổi màu theo mùa. Vẻ đẹp ấy đối lập hẳn với sự hung dữ kia.

Đọc Người lái đò sông Đà, mỗi người hẳn sẽ mang trong lòng mình những cảm xúc khác nhau. Riêng hình tượng con sông Đà sẽ còn khiến người ta lưu luyến mãi, thôi thúc những bước chân tìm đến với vùng đất thiêng Tây Bắc.

Subin Lê

Phân tích hình tượng con sông Đà trong Người lái đò sông Đà
5 (100%) 1 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • phân tích hình ảnh con sông đà