Văn mẫu hay lớp 9

Phân tích bài thơ Nói với con của Y Phương

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ Nói với con của Y Phương

Bài làm

Tình cảm gia đình, đó là thứ tỉnh cảm thiêng liêng của con người. Bên cạnh đó còn có tình cảm dành cho quê hương, cho dân tộc. Nhà thơ Y Phương, một nhà thơ người dân tộc Tày đã có những vần thơ chân phương, nhẹ nhàng mà đầy cảm xúc viết về tình cảm này. Bài thơ lấy nhan đề là Nói với con gợi cho người đọc cảm giác nhẹ nhàng và trìu mến. Lời thơ dung dị, mộc mạc đúng với cái chất của người miền núi. Nó khiến cho người đọc có cảm giác như nhà thơ đang nói với chính mình.

Mở đầu bài thơ, Y Phượng gợi cho người đọc nhớ về hình ảnh thuở xa xưa khi mà những đứa trẻ chỉ mới chấp chững biết đi. Hẳn ai cũng có những quãng thời gian ngọt ngào như vậy:

Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười

phan tich bai tho noi voi con - Phân tích bài thơ Nói với con của Y Phương

Phân tích bài thơ Nói với con 

Cha mẹ chính là những người đầu tiên ở bên cạnh con, cổ vũ động viên tinh thần cho con khi mà con chập chững biết đi. Mỗi bước đi của con đều chạm đến cảm xúc của cha mẹ, khiến cha mẹ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Nếu cha mẹ là nguồn động lực của con thì con cũng chính là nguồn động lực của cha mẹ. Đó là một không khí gia đình đầy vui tươi và ấm áp mà bất cứ ai cũng mong muốn có được. Mở đầu bài thơ đã ngọt ngào như vậy rồi. Tiếp sau đó, nhà thơ Y Phương lại mở rộng thêm về cội nguồn sinh dưỡng. Con người không thể tự nhiên sinh ra và lớn lên. Mọi thứ đều phải được đặt trong hoàn cảnh và trong sự gắn kết của con người:

Xem thêm:  Phân tích tâm lý và tình cảm tích cách của bé Thu trong lần gặp cha lần cuối khi ông Sáu về thăm nhà

Người đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa

Con đường cho những tấm lòng

Người đồng mình là một cách gọi thật thân thương của nhà thơ dành cho những người cùng quê hương của mình. Yêu lắm, đó là một tính từ thể hiện thái độ và cảm xúc của tác giả với họ. Con ơi là một lời hô gọi đầy ngọt ngào. Câu thơ chan chứa tình cảm, cảm xúc của một người hết lòng yêu thương quê hương mình. Nhà thơ bắt đầu giãi bày với con về những con người ở quê hương mình. Họ là những người có cuộc sống còn thiếu thốn và nghèo khó. Hàng ngày họ phải làm những công việc như đan, cài, ken. Bằng cách lựa chọn từ ngữ độc đáo, Y Phương đã miêu tả được sự gắn kết của những người miền núi với nhau. Là đan lờ, cài nan nhưng cũng là đan cài yêu thương và mang tình yêu thương ấy để làm đầy những vách nhà còn hở. Đến cả rừng cây, con đường vốn là những điều vô tri vô giác mà trong thơ của Y Phương cũng trở nên đầy tình nghĩa. Rừng thì cho hoa làm cho cuộc đời thêm đẹp, con đường thì cho những tấm lòng. Thế rồi từ nơi đơn sơ, mộc mạc, dung dị ấy, cha mẹ đã đến với nhau trước sự minh chứng của người đồng mình:

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích “Cảnh ngày xuân” của Nguyễn Du

Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới

Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời

Sự gắn kết của cha và của mẹ là một khởi đầu tốt đẹp cho một gia đình êm ấm sau này. Nếu không có cái ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời ấy sẽ chẳng có cái ngày mà con được chào đời. Sau khi nhắc về cội nguồn dân tộc, nhà thơ tiếp tục nói về những đức tính tốt đẹp của người đồng mình. Nhắc vậy để cho con nhớ về truyền thống tốt đẹp của quê hương mình, để sống sao cho xứng đáng với truyền thống ấy:

Người đồng mình thương lắm con ơi

Cao đo nỗi buồn

Xa nuôi chí lớn

Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn

Sống trên đá không chê đá gập ghềnh

Sống trong thung không chê thung nghèo đói

Sống như sông như suối

Lên thác xuống ghềnh

Không lo cực nhọc

Cao Bằng là một tỉnh miền núi phía Bắc của nước ta. Nơi ấy chỉ có núi cao, suối ghềnh. Cuộc sống của người dân khó khăn, thiếu thốn nhưng họ lại không bao giờ than vãn hay lo lắng. Đó là một đức tính vô cùng quý báu và người cha luôn mong muốn con mình được như vậy. Đoạn thơ cuối bài tiếp tục là sự nhắn nhủ của người cha dành cho con của mình:

Người đồng mình thô sơ da thịt

Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương

Còn quê hương thì làm phong tục

Con ơi tuy thô sơ da thịt

Lên đường

Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con

Người đồng mình, đó là những con người bình dị, bộc trực, khẳng khái nhưng họ có một tâm hồn, một ý chí luôn vươn tới những lẽ sống cao đẹp. Trong con có dòng máu của người đồng mình và cha mong con sẽ phát huy được những phẩm chất tốt đẹp của người đồng mình để không bao giờ phải run sợ, nhỏ bé.

Xem thêm:  Bình luận câu Tiên học lễ, hậu học văn để thấy được giá trị của câu tục ngữ

Bài thơ Nói với con của Y Phương mang đến cho người đọc cảm xúc về nguồn cội. Rằng mỗi người hãy nhớ về cội nguồn của mình và vững vàng bước tiếp trên đường đời.

Subin Lê

Post Comment