Văn mẫu hay lớp 9

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Đề bài: Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Bài làm

Thơ là tâm trạng, người ta làm thơ cũng là để gửi gắm nỗi niềm tâm sự của mình vào trong đó. Thường khi người ta vui thì câu thơ cũng mang vẻ tươi vui. Còn khi người ta buồn thì thường nhìn đâu cũng thấy buồn. Với một bệnh nhân đang nằm trên giường bệnh như Thanh Hải và sự sống chỉ còn đếm từng ngày thì có lẽ người sẽ nghĩ rằng ông phải mang trong mình nỗi buồn và sự nuối tiếc. Nhưng không, hồn thơ Thanh Hải lại mang một nét tươi vui. Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ là bài thơ cuối cùng mà Thanh Hải để lại cho cuộc đời. Bài thơ đã miêu tả về một mùa xuân mới của lòng người, một mùa xuân mới của đất trời bằng những màu sắc và thanh âm trong trẻo nhất.

Bài thơ vẽ ra bức tranh mùa xuân ngay từ nhưng câu thơ đầu tiên. Đó là một bức tranh đầy rạo rực và ngập tràn sức sống:

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ôi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời

Dưới sông hoa mọc, trên trời chim hót, nó thể hiện sự tươi vui của cảnh vật và của cả lòng người nữa. Mùa xuân ấy hẳn nhà thơ Thanh Hải không nhìn thấy bởi lúc này ông đang nằm liệt giường. Nhưng bằng sự trải nghiệm của cuộc đời mình, ông đã tưởng tượng, đã cảm nhận ra mùa xuân mới của đất trời. Đó là một dòng sông xanh, trên mặt sông nổi bật lên những bông hoa bèo có màu tím biếc. Đó là bức tranh có màu sắc rực rỡ lại có cả tiếng chim chiền chiện hót. Tiếng hót vang gợi lên một không khí đầy tươi vui và nó báo hiệu một mùa xuân mới rực rỡ của đất trời.

Xem thêm:  Phân tích hai khổ thơ cuối bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương

phan tich bai tho mua xuan nho nho 1 - Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Mùa xuân lung linh như vậy nên nhà thơ muốn ôm trọn vào lòng những gì đẹp đẽ nhất:

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng

Giọt long lanh ở đây là giọt sương sớm ban mai đọng lại trên lá non hay là tiếng hót của con chim chiền chiện? Nhà thơ không nói rõ mà muốn để người đọc tự cảm nhận theo cách riêng của mình. Nhưng dù thế nào đi nữa thì đó cũng là những gì tinh túy nhất của mùa xuân. Nhà thơ đưa tay ra và hứng lấy nó với một thái độ đầy trân trọng. Không trân trọng sao được khi mà để có được mùa xuân như ngày hôm nay nước chúng ta đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, vất vả:

Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy quanh lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương lúa

Đó là những năm tháng chiến đấu vô cùng gian khổ của dân tộc. Hình ảnh những người lính ra chiến trường thường giắt lá ngụy trang xung quanh mình đã trở nên quen thuộc với chúng ta. Họ ngụy trang như vậy là để che mắt quân thù. Nhờ vậy mới làm nên mùa xuân cho đất nước. Bên cạnh hình ảnh của những người lính là hình ảnh của những người nông dân ngoài đồng ruộng. Những thân mình bé nhỏ, còng lưng gieo mạ xanh rì cả một vùng trời. Đó chính là những màu xanh làm nên mùa xuân. Tất cả họ đều mang trong mình nhiệt huyết:

Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao

Từ “tất cả” lặp lại hai lần cho ta thấy khối đại đoàn kết dân tộc mạnh mẽ đến nhường nào. Tất cả có nghĩa là không trừ một ai. Họ “hối hả”, họ “xôn xao”, họ mang đến những không khí vô cùng tươi vui mặc dù chúng ta đều biết rằng cả việc đồng áng lẫn việc xông pha nơi chiến trường không có việc nào nhẹ nhàng cả. Họ vẫn làm với một tâm thế đầy hứng khởi vì họ biết, họ tin rằng một mùa xuân mới sẽ tới.

Xem thêm:  Tả cảnh đêm trăng sáng

Mùa xuân mà nhà thơ Thanh Hải nhắc tới ngày hôm nay là mùa xuân được tạo nên bởi những hy sinh, mất mát. Đó là nhờ có bốn nghìn năm lịch sử quân và dân ta đã cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vượt qua những “vất vả và gian lao” để rồi có ngày hôm nay:

Đất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước

Không bao giờ lùi bước, đó là đức tính quý báu của con người Việt Nam. Nhà thơ Thanh Hải đã ví đất nước như những vì sao trên bầu trời đêm. Dù không phải lúc nào chúng ta cũng nhìn thấy chúng nhưng ta biết rằng chúng luôn ở đó. Khi ta bước đi, dường như vầng trăng cũng bước đi. Nối tiếp truyền thống tốt đẹp của dân tộc, nhà thơ muốn hóa thân mình thành những điều giản dị như con chim, như cành hoa, như nốt trầm để được góp phần làm nên một mùa xuân nhỏ cho cuộc đời rộng lớn:

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến

Có lẽ nhà thơ cũng đã dự cảm được những điều sẽ xảy đến với mình trong thời gian tới. Vậy nên ông mới có những ước nguyện giản dị như vậy. Đó là ước nguyện được hiến dâng cho Tổ quốc. Cho dù là tuổi còn trẻ hay khi tóc đã điểm bạc thì con người vẫn luôn có cách riêng để mang đến những điều tuyệt vời cho đất nước:

Xem thêm:  Nghị luận:Giải pháp khắc phục hiện trạng nói dối, làm giả trong xã hội ngày nay

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc

Nhà thơ không ước những gì quá xa xôi mà chỉ mong ước được là những gì bình dị nhất của cuộc sống. Miễn sao được làm đẹp cho đời. Có thể thấy tình yêu Tổ quốc của nhà thơ mãnh liệt đến nhường nào. Song hành cùng với tình yêu Tổ quốc là tình yêu với quê hương. Những câu thơ cuối bài nhà thơ nhắc đến khúc ca quen thuộc của mảnh đất Huế:

Mùa xuân ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế

Với những người con của mảnh đất Huế thân yêu, không ai là không biết câu Nam ai, Nam bình. Những ước nguyện cuối đời của nhà thơ với thật là bình dị.

Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ như một bản nhạc du dương viết về mùa xuân. Đó là mùa xuân của đất trời, mùa xuân của lòng người.

Subin Lê

Post Comment