Văn mẫu hay lớp 9

Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

Đề bài: Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

Bài làm

Những năm tháng học sinh đối với em là những năm tháng chứa nhiều kỉ niệm. Đó không chỉ là kỉ niệm với bạn bè mà đó còn là kỉ niệm với thầy cô của mình nữa. Nhân ngày 20-11 vừa rồi, em đã có dịp thăm lại cô giáo cũ, những kí ức trong em ùa về như là mới hôm qua. Đó là những cảm xúc mà em dành cho cô giáo chủ nhiệm của em năm lớp 5.

Hôm ấy, sau buổi lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 ở trường, chúng em được nghỉ và có thời gian tới thăm thầy cô giáo của mình. Buổi sáng, em cùng các bạn tới thăm thầy cô giáo đang dạy mình. Chiều đến, em cùng với một vài bạn học cùng em thời lớp 5 và cũng đang học cùng em bây giờ tới thăm nhà cô Minh, giáo viên chủ nhiệm năm lớp 5.

nhan ngây 20 11 ke cho cac ban nghe ve mot ki niem dang nho giua minh va thay co giao cu - Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

Đường tới nhà cô không xa nhà em là bao. Ngôi nhà được xây 2 tầng khang trang. Khi em và các bạn tới nơi, cô đang ngồi ở trong nhà tiếp một nhóm anh chị học sinh lớn hơn chúng em. Đó là những anh chị học khóa trên của chúng em, nhân ngày đặc biệt này cũng quay về thăm cô và ôn lại kỉ niệm. Chúng em đến cũng là lúc mà anh chị chuẩn bị ra về. Mọi người chào nhau, nhìn nhau cười rất vui. So với những lần chúng em ghé thăm cô trước đây thì ngôi nhà của cô không có gì thay đổi. Chỉ khác là có hình một em bé treo trên tường. Hỏi chuyện mới biết, thì ra đây là ảnh cháu của cô. Con gái của cô mới sinh em bé đầu lòng được mấy tháng, nhìn em bé xinh và có nhiều nét rất giống cô.

Xem thêm:  Tập làm văn: Tả ngoại hình của nhân vật trong bài văn kể chuyện

Cô trò chúng em ngồi nói chuyện với nhau, cô mời chúng em uống nước, ăn bánh kẹo. Cô bảo rằng biết hôm nay thể nào em cũng đến nên đã mua sẵn kẹo bạc hà. Thật không ngờ rằng bao nhiêu năm qua, cô dạy biết bao nhiêu lứa học trò mà cô vẫn nhớ sở thích nhỏ của em. Sau đó, em và các bạn cùng cô ôn lại những kỉ niệm năm xưa. Hồi ấy đi học, em cũng thuộc dạng ngoan hiền chứ không mấy nghịch ngợm. Học cũng không phải là giỏi nổi bật nhưng chăm chỉ và ngoan nên được các cô quý mến. Riêng với cô Minh, em có những kỉ niệm sâu sắc. Nhân buổi gặp hôm ấy, em cũng đã kể lại cho các bạn nghe về kỉ niệm của em và cô.

Hôm đó, trong giờ ra chơi, em đã chơi trò đuổi bắt cùng với các bạn của mình. Cứ hai bạn thành một cặp, nắm tay nhau cùng chạy. Trong lúc chơi, vì bạn của em chạy quá nhanh còn em thì chạy chậm nên em đã không may bị ngã úp mặt xuống đất. Sân trường khi ấy vẫn chưa lát xi măng nên đất sỏi còn gồ ghề. Một hòn sỏi nhỏ xíu găm vào trán em chỗ vết sẹo cũ khiến cho em bị chảy máu. Các bạn lo lắng chạy tán loạn lên gọi cô. Trong ý thức mơ mang của mình khi ấy em thấy cô giáo chủ nhiệm chạy tới bế bổng em lên và đưa vào phòng y tế. Sau đó, em không nhớ rõ cô y tế xử lý vết thương như thế nào, chỉ nhớ cô Minh cứ liên tục gọi em và hỏi em có sao không. Thật sự lúc ấy em không thấy đau, chỉ thấy hơi choáng váng và quay cuồng.

Xem thêm:  Bình luận câu “Tiên học lễ, hậu học văn”

Sau khi vết thương của em được băng bó lại, máu đã được cầm, lúc này em mới nhìn rõ khuôn mặt của cô chủ nhiệm. Mặt cô như tái đi vì lo lắng cho em. Cô hỏi em lý do bị ngã rồi dặn em cẩn thận hơn. Cuối giờ, cô đưa em về tận nhà, còn chờ cho bố mẹ em về để xin lỗi mặc dù cô không có lỗi gì cả, lỗi là do em hết vì đã nghịch ngợm. Bố mẹ em cám ơn cô vì đã chăm sóc cho em chu đáo, còn đưa em về nhà. Bố mẹ có mời cô ở lại ăn cơm nhưng cô không ở.

Đó chỉ là một trong số ít những kỉ niệm của em về cô giáo Minh nhưng là kỉ niệm em nhớ nhất. Nhờ có sự việc ấy mà em cảm nhận được tình cảm của cô dành cho mình.

Subin Lê

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Thuyết minh cây sáo trúc

Post Comment