Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Đề bài: Hãy nêu cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Bài làm

Sự ra đi của Bác Hồ là một nỗi mất mát to lớn của dân tộc ta. Bác giống như ánh sáng, soi đường chỉ lối cho dân tộc vùng lên đấu tranh giải phóng đất nước. Bác đi rồi, ai cũng tiếc thương. Nhà thơ Viễn Phương, một người con của miền Nam trong lần ra thủ đô Hà Nội viếng lắng Bác cũng đã không kìm được nỗi xúc động của mình. Vậy nên bài thơ Viếng lăng Bác mới ra đời. Đối với em, đây là một hay và chứa chan tình cảm. Bài thơ như nói thay được lòng em cũng như rất nhiều những người dân Việt Nam khác.

Những dòng cảm xúc của tác giả trào dâng ngay từ những câu thơ mở đầu. Nếu ai từng ghé thăm lăng Bác thì biết xung quanh lăng trồng rất nhiều tre. Em được biết cây tre là loại cây gần gũi, gắn bó với người dân Việt Nam suốt từ xa xưa. Cây tre giống như một biểu tượng của người dân Việt Nam, biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất. Còn nhớ năm xưa, Thánh Gióng đã nhổ tre mà đánh giặc. Cây tre cứ thế muôn đời gắn liền với làng xóm Việt Nam. Nhà thơ Viễn Phương nhắc đến hàng tre xanh như khơi gợi trong lòng người đọc một niềm tự hạo về dân tộc:

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác 

Câu thơ cất lên thật giản dị, ấm áp. Cái cách xưng hô con – Bác gợi lên cảm giác thân thuộc. Thường chúng ta chỉ xưng con với bố mẹ hoặc xưng con với những người thân trong gia đình mà chúng ta yêu quý. Nhà thơ xưng con với Bác cũng là điều dễ hiểu bởi đối với nhà thơ hay đối với bất cứ người dân nào khác, Bác Hồ chính là vị cha già của dân tộc. Trong câu thơ mở đầu, em thích hơn cả là cách nhà thơ sử dụng từ thăm thay cho từ viếng. Nó khiến cho ta có cảm giác dường như Bác vẫn đang còn sống. Lăng Bác chính là nhà, nơi ấy mỗi ngày tiếp đón những hàng dài cháu con trên cả nước. Mọi người tới thăm vị cha già đang say giấc ngủ. Những hàng dài người ấy mang trong mình một nỗi nhớ thương vô hạn về Bác. Em cũng từng được đứng trong hàng người ấy lúc em còn nhỏ. Nhưng đến bây giờ em vẫn còn nhớ cảm xúc mong đợi, hồi hộp và háo hức để được vào nhìn thấy Bác dù chỉ trong giây lát:

Ngày ngày mặt trời đi qua lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân

Loading...

Cách sử dụng ngôn ngữ và biện pháp nghệ thuật hoán dụ của nhà thơ khiến em rất thích. Điệp từ ngày ngày cho chúng ta thấy được khung cảnh lặp đi lặp lại mỗi ngày. Rồi hình ảnh thơ nhắc tới 2 mặt trời, một là mặt trời tự nhiên, một là Bác. Trái đất không thể có sự sống nếu như không có mặt trời. Người dân Việt Nam có lẽ cũng chẳng thể có một cuộc sống như bây giờ nếu không có Bác Hồ. Bác đã dành hết cả 79 năm mùa xuân của mình để cống hiến trọn vẹn cho non sông. Vậy nên bây giờ con cháu tụ họp về đây, dâng lên Bác những tràng hoa để tỏ lòng biết ơn người cha vĩ đại.

Mỗi bước chân đến gần với Bác hơn đều khiến cho cảm xúc trong lòng người trào dâng nhiều hơn. Cứ tự nhủ với lòng mình rằng Bác đang ngủ giấc ngàn thu nhưng chúng ta cũng không thể nào quên đi được thực tại là Người đã vĩnh viễn không còn nữa. Vậy nên cảm giác nhói đau ở trong tim là cảm giác có thật:

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim

Cảm xúc như thắt lại, như có ai đó vừa cứa một nhát dao vào tim tác giả. Người đọc như em cũng phải xúc động theo. Dù thế hệ của em cách xa thế hệ của Bác, chúng em chưa một lần được gặp bác, không được sống trong không khí sục sôi cách mạng nhưng thông qua những bài học lịch sử, thông qua những tác phẩm văn chương viết về Bác, chúng em cũng có những xúc cảm yêu thương về Người. Nhà thơ Viễn Phương có lẽ đã cố gồng mình để kìm nén cảm xúc mà không được. Đến khổ thơ cuối cùng ông để mặc cho cảm xúc tuôn trào. Bởi vì mai ông về miền Nam rồi còn đâu. Xa Bác, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại:

Mai về miền Nam dâng trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này

Từ những xúc cảm trào dâng trong lòng, nhà thơ lưu luyến xúc động và không muốn xa nơi đây. Em có thể cảm nhận được niềm xúc động ấy. Không ai là muốn xa người mà mình thương yêu. Vậy nên mới có những mong ước giản đơn là làm con chim, làm đóa hoa, làm cây tre. Một lần nữa em lại bị ấn tượng với cách dùng từ muốn. Nó thể hiện một niềm khao khát mãnh liệt khi lặp lại tới 3 lần. Nhà thơ không muốn gì cao sang, chỉ muốn được hóa thân mình thành những điều giản đơn để được ở bên Bác mãi mãi.

Ước mong của tác giả đã thay lời của hàng triệu trái tim người Việt Nam. Mặc dù em đã được học, được đọc nhiều bài thơ hay viết về Bác Hồ nhưng bài thơ này vẫn để lại trong em niềm xúc động dạt dào.

Subin Lê

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương
5 (100%) 1 đánh giá
DMCA.com Protection Status